Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

[ Shortfic ] Sau chia tay - HunHan ( Chap I )

(*Note:nếu các bạn muốn fic hay hơn các bạn hãy nghe bài này nhé  Nhạc kèm theo  )

*I.Sau chia tay*

Lộc Hàm,tôi bế tắc quá...bế tắc trong công việc,bế tắc trong tình cảm. Nhưng bây giờ, điều tôi bế tắc nhất là tôi không tìm được lối thoát cho hai chúng ta. Tôi muốn rời xa em, muốn quên em...nhưng tôi làm không được. Tôi muốn giữ em lại...nhưng tôi cũng không biết phải làm sao. Tôi muốn đưa em đi...nhưng lại không có khả năng. Tất cả là do tôi,nhưng tôi lại đổ hết cho em. Lộc Hàm, tôi sai rồi. Tôi đúng là kẻ tệ bạc mà!


Đan Mạch,một chiều mưa...

Ngô Thế Huân - kẻ tệ bạc,hắn lạc lõng giữa dòng người đang hối hả tìm nơi trú mưa. Cơn mưa phùn bất ngờ ập đến, lạnh đến thấu xương, thế mà hắn cứ như người điên mà bình thản đi về phía trước . Cứ mặc kệ những người đang trú mưa xỉ xỏ,bàn tán, hắn mặc kệ!Hắn đang cảm thấy tội lỗi, hắn đang bế tắc. Hắn mong cơn mưa này gọt rửa mọi bế tắc và lỗi lầm của hắn. Nhưng hắn biết, không thể nào!
...... 
Tách! - giọi mưa nhỏ rơi xuống lòng bàn tay cậu, lạnh đến mức Lộc Hàm muốn nổi hết da gà. Đan Mạch vốn đã lúc nào cũng tĩnh lặng, thế mà mưa xuống lại buồn đến vậy! Có lẽ không phải vì mưa khiến cậu buồn. Cậu buồn cốt yếu cũng tại hắn mà thôi.

'Anh!Trời lạnh lắm,mau vào,mau vào!Không chừng mai lại đổ bệnh thì em khổ!'

'Ah!Tiểu Bạch.Anh không có lạnh,cũng không dễ đổ bệnh đâu~Em vào trong đi,anh muốn ngồi đây một lát'

'Hừ!Anh cứ ngồi ngốc đó đi,lúc đỗ bệnh em sẽ không lo cho anh đâu~'

'Um,hì'

- - - - - - -
Đan Mạch,sáng hôm sau trời đẹp...

Ngô Thế Huân năm vùi trong chăn chán ghét ánh buổi sáng chiếu vào.Hắn vò vò đầu,kéo mền qua khỏi đầu.

'Thế Huân,sáng rồi dậy mau!' - Trong không gian,giọng nói quen thuộc của ai đó vang lên.

'!?' - Nghe được giọng nói thân thương, Ngô Thế Huân giật mình,bật dậy.

Căn phòng tĩnh lặng,không một ai ngoài hắn.Hắn nghĩ chắc mình quá ảo tưởng rồi!

'Thế Huân, mau dậy, mau dậy!! '- Giọng thân thương của ai đó lại vang lên trong không gian yên tĩnh ...

'Ah!' - Bên dưới gối hắn, chiếc điện thoại mà hắn một tuần chưa đụng đến là nơi phát ra âm thanh của ai đó. Hắn cười thầm trong lòng chắc ai đó đã lén cài đặt vào. Suốt một tuần qua chắc sáng nào nó kiu inh ỏi quá! Mà một tuần qua hắn có ngủ ở nhà đâu. Từ lúc Lộc Hàm bỏ đi hắn nào có ngủ ở nhà. Hắn chỉ toàn ngủ ở bar, ở lề đường. Không vì cơn mưa phùn hôm nay bất ngờ lớn lên nên hắn cứ chạy và chạy,cuối cùng thì hắn chạy về nhà. Hắn rất sợ về nhà và vào căn phòng này, vì khi ngủ trong căn phòng này, hắn lại nhớ đến những ngày cậu ở nhà một mình cô đơn như hắn bây giờ. Hắn cảm thấy rất có lỗi với cậu.
.....
Thế Huân...

Lại một đêm trằn trọc, không ngủ được. Lộc Hàm thức tới sáng, cho tới hiện tại cậu vừa mệt mỏi, vừa quể quải, cậu không muốn rời giường tý nào! Trong lúc rảnh rỗi, cậu lấy điện thoại và ngắm nhìn hình ảnh của hắn. Con người thật đẹp cũng thật tàn nhẫn. Mặc dù hắn có tàn nhẫn hay tệ bạc cỡ nào, cậu vẫn không thể ghét bỏ hắn được.

- - - - - - -
Người ta bảo khi yêu càng lúng sâu càng khó bỏ.Thật vậy,Lộc hàm và Ngô Thế Huân rất khỏ đễ  buông xuôi những thứ thuộc về đối phương và cả tình yêu đã vụng vỡ này... 

Đan mạch sáng nay trời sau mưa thật đẹp.Có hai kẻ cứ mãi vùi vào trong chăn mà không chịu đi làm,cũng như cứ mãi vùi vào trong những kí ức khó bỏ mà không chịu tìm cho cả hai một lối thoát. 
Nên,hôm nay cho dù trời có đẹp nhưng đối với hai kẻ đó cũng chỉ là một khoảng trời trống không,cô độc đầy tĩnh mịch mà thôi.

*End chap I*