Thể loại: Ngọt
---
Tại hoa viên
xinh đẹp, yên tĩnh của trường đại học Hoa Liên ở Bắc Kinh. Hôm nay là một ngày
nắng đẹp giữa tháng 3...Có một cặp đôi khá xinh đẹp đang ngồi trên băng đá,
hình như họ đang....
' Lộc
Hàm....chúng ta chia tay đi! '
' Tại, tại
sao vậy?...'
' Bời vì, bởi
vì...anh biết đó...em phải học tập rất nhiều...Năm nay đã là năm 3 rồi...'
' Thật vô
lý! Năm 3 thì đã sao chứ? ...Không phải các cặp khác trong lớp chúng ta vẫn tốt
đẹp hay sao? '
' Anh, anh
không hiểu gì cả!...Ba mẹ em rất kỳ vọng vào em...'
' Được rồi,
em đừng nói những lời thừa thải đó có được không? Em là tiểu thư nhà giàu, chỉ
lo học thôi chứ có phải sinh viên nghèo như anh tối ngày vừa học vừa làm để kiếm
tiền đóng tiền học? '
' Lộc Hàm
anh....Em tuy được ba mẹ bao bọc nhưng đó không phải vấn đề chính... Anh biết
đó, ngoài giờ học em phải đi shopping,làm đẹp, đi tiệc....Em thật sự không còn
thời gian cho anh.' /con này phán như thánh =)) /
Coi như
tôi nhìn nhầm người...- Lộc Hàm một giây nghĩ thầm.
' Được, tôi
hiểu rồi...em chán tôi rồi phải không? '
' Anh.... '
' Thật ra
tôi đã chuẩn bị tinh thần rồi. Hôm trước tiểu X đã kể tôi chuyện cậu ấy gặp cô
cùng một anh chàng soái ca nào đó tay trong tay đi dự tiệc ở nhà Bella...Tôi
lúc đó có chút nghi ngại, nhưng giờ thì chắc rồi '
Cái tên tiểu X ghét! Làm phục dịch thôi mà
cũng nhiều chuyện..như vậy cũng tốt....- Vị tiểu thư nào đó nghĩ thầm
' Đúng vậy, tôi vừa quen được Phán Xán Liệt
năm 2 trường mình. Cậu ấy vừa soái, vừa nhà giàu. Không như anh, đã nghèo thì
thôi, khi đi cạnh anh người ta bảo tôi bị less! '
' Ý cô là
gì? Cô nói gì vậy hả? '
' Lộc Hàm ,
không phải anh không hay nghe bọn con trai gọi anh là mỹ nhân chứ? Tuy bề ngoài
nhìn anh có chút nam tính, nhưng nhìn ở một góc độ khác, anh chả khác gì đàn
bà, ngay cả tính cách lo lắng hay nói nhiều của anh cũng y hệt tính đàn bà! '
' Cô vừa phải
thôi chứ, đã chia tay lại còn bêu xấu tôi! '
' Tôi là người
vậy đó! Với lại, quen anh cũng cho vui, tạo sự nổi tiếng trong trường này thôi.
Anh không có cửa bước vào Liễu gia đâu! '
' Cô,
cô....Thôi được rồi Liễu Bích Huệ....chia tay thì chia tay! Tôi không hơi đâu
nghe cô đi bêu xâu tôi! '- Nói xong thì lập tức bỏ về ký túc xá vì quá tức.
...
Ký túc xá
nam trường đại học Hoa Liên.
“Cạch”
‘ Lộc Hàm em
về rồi đây ~...Anh....anh làm sao vậy? Sao ưu tư thế kia? Không khí Bắc Kinh dạo
này đang ô nhiễm, anh mau vào!...' - Tiểu Bạch - em họ của Lộc Hàm - vừa tan lớp
về nhà thì bắt gặp cảnh tượng thiếu niên
ưu tư ngấm cảnh ngoài ban công...
' Khụ khụ...tiểu
Bạch, em thật biết phá cảnh diễn của anh! '
' À, thì ra
là đang diễn cảnh thiếu niên ưu tư '
' È hèm, anh
và Liễu Bích Huệ chia tay rồi.'
' Vậy à, em
biết đã có ngày này mà. Cô ta trong trường nổi tiếng sát trai, lúc anh quen cô ấy,
em không dám nói trực tiếp với anh.'
' Anh biết
mà. Ban đầu anh cũng chỉ định quen cho vui...' - càng nói âm thanh càng dịu xuống.
' Haiz, anh
yêu cô ta rồi? Bởi, ta nói tình yêu thời
sinh viên vừa ngọt vừa đắng! '
' Yêu con khỉ
nhà cậu! Tôi là bị cô đá rồi còn bị bêu xấu.Tức đến muốn hộc máu đây! '
' Sao? sao?
cô ta bêu xấu gì anh? '
' Cô ta bảo
anh trai của em giống đàn bà!'
' Phì~ thật
hả? anh ngoài khuôn mặt đẹp tựa hoa hồng ra thì tất cả còn lại đều rất nam tính
a~ '
‘ Hừm...cậu
liệu hồn với anh...Vài hôm nữa anh sẽ cuốn gói đi du lịch bụi để tỉnh tâm và
rèn luyện độ men tính, cậu ở nhà một mình nhớ bảo trọng. Sắp nghỉ hè, lịch học
ít, tuy nhiên cũng đừng đi làm quá nhiều.’
‘Ân, năm 3 đã
nghĩ hè rồi sao? Sướng thật ý! Mà anh định nghỉ làm thêm à?’
' Ừm, vài
ngày rồi anh về ...'
' Ân...'- Haiz ta nói...chắc chia tay cũng làm anh ấy
buồn...biết đâu đi chơi cũng là dịp tốt cho anh ấy - ' Mà Lộc Hàm này, anh
định đi đâu? '
'Anh muốn đi
biển! Chắc sẽ đi Đường Sơn '
'Ân, Đường
Sơn tốt đó! Thị trấn, giá cả sẽ phải chăng hơn! Em tưởng anh muốn đi Thiên Tân.
Ở đó đắt đỏ lắm’
' Ân ’
....
Lộc Hàm là
loại người rất biết tiết kiệm thời gian. Vài ngày sau liền đi đặt một vé xe tốc
hành giá trẻ đi xuống Đường Sơn. Vì là xe tốc hành nên liền đi vào ngay trưa
hôm đó. Sau khi đặt xong, Lộc Hàm liền về nhà thu dọn đồ đạc, lấy ít vận dụng
cá nhân theo, còn dặn dò “ Tiểu Bạch anh đi 2,3 ngày liền về, em ở nhà một mình
nhớ giữ gìn sức khỏe và trông nhà lúc anh đi vắng.”
Tiểu Bạch từ đầu đến cuối cũng chỉ đáp ân ân,
rồi dặn dò anh Lộc Hàm nhớ giữ gìn sức khỏe và đi chơi vui vẻ. Lộc Hàm khá tin
tưởng tiểu Bạch nhà mình nên gật gật đầu rồi mang đồ đi ra bến xe.
....
Lên xe, Lộc
Hàm liền chọn một chỗ khá thoải mái ở gần cuối để có thể đánh một giấc xuống tới
dưới, trên người đã thủ sẵn nước và bánh mì. Từ khi chuyến xe khởi hành, trên
xe vẫn còn rất nhiều chỗ trống, hình xe cũng không nhận thêm người vì đây là xe
tốc hành. Không gian trong xe từ khi chuyển bánh đến hiện tại đã 20 phút...rất
yên tĩnh. Đó là theo Lộc Hàm quan sát.
Trên xe có tổng
cộng 25 chỗ, nhưng lại có khoảng 15 người kể cả bác tài, anh lơ và cậu. Lộc Hàm
ngồi gần cuối, lặng lẽ quan sát. Phía gần đầu có một gia đình ba người, 1 ông
già chống gậy. Giữa xe có 2 mẹ con, một người đàn ông trung niên ngồi phía dưới
, 1 nhóm bạn 4 người. Một số người đã chìm vào giấc ngủ, nhóm bạn này hình như
là nghiêng cứu sinh. Họ đang rì rầm trò chuyện với nhau. Người đàn ông trung
niên thì ngắm cảnh vật bên ngoài, mặt có chút hoài niệm. Phía cuối, chỉ có mình
cậu....Không, băng ghế chót, ghế sát cửa
sổ bên phải, xéo với cậu. Có một cậu bé , khoảng 15,16 tuổi, em ấy đội nón đen,
mặt cuối gầm xuống, em ấy mặc một cái áo khoác đen to, quần cộc, lộ ra đôi chân
ngâm đen, lại khá ốm...Em ấy cuộn người thành một đóng, có vẻ đang ngủ, kế bên
còn có một vài cái túi khá lớn ...
A!Cậu bé vừa ngước mặt nhìn mình....-Vì đang tò mò nhìn đứa bé lại bị nó
ngẩn mặt lên nhìn lại. Lộc Hàm theo bản năng quay phắt sang về đúng tư thế ngồi.
Sao đó có chút xấu hổ, lại quay khoảng 30 độ nhìn đứa bé lần nữa, đứa bé đó lại
nhìn cậu....ừm, mắt khá long lanh, tóc muốn
che hếtcả mắt, da mặt bị nón che làm cho khá đen... - Sau đó Lộc Hàm lại
quay về tư thế đúng, bắt đầu ngủ....
...
Chuyến xe khéo dài khoảng 2 tiếng thì dừng lại
tại bến xe Đường Sơn. Lộc Hàm để mọi người bước xuống hết rồi mới xuống, cũng hảo
tâm gọi cậu bé ‘đen’ kia tỉnh dậy, đã đến nơi rồi. Vừa bước xuống, bầu không
khí hanh khô, nóng bức của miền biển làm Lộc hàm có chút choáng ngộp, đầu óc lảo
đảo, đôi chân liền loạng choạng, sắp té mất
rồi !
‘A!’- Có người vừa đỡ mình - đôi tay đặt vừa
ngay hông...
‘Anh không
sao chứ?’- Một giọng nói trầm thấp yếu ớt vang lên phía sau.
‘Ân, tôi ổn,
cám ơn...’- Lộc Hàm sau đó liền bình tĩnh đứng đàng hoàng lại, đáp lời người
kia. Không ngờ quay lại đằng sau là cậu bé đó.
‘ Uhm...’- Nói
rồi cậu bé liền lôi theo hai ba túi đen to đi vô trong trạm.
Lộc Hàm cũng
liền chạy vô trong cho mát, thời tiếc
chuyển đổi đến chống mặt! Ay~ mà giờ muốn xuống biển phải bắt thêm một chuyến
xe nữa, lại xem nào...
‘ Cho tôi một
vé xuống Bột Hải’- Cậu bé ‘đen’ lên tiếng.
‘Của em đây~’
‘ Này cậu
bé!’- Lộc Hàm gọi.
‘ Hả?A...Dạ?’-
Cậu bé khá bất ngờ vì được gọi.
‘Anh là người
từ Bắc Kinh xuống, chưa từng đến đây bao giờ....Em có phải người ở đây không?
’- Cậu nói có chút dè dặt.
‘Ân... em là
người ở Bột Hải, à không, vịnh Bột Hải.’
‘À, là một
cái vịnh...’
‘Ân...’
‘Anh muốn đi
xuống biển vậy phải xuống Bột Hải phải không?’
‘Ân...nếu
anh cần em giúp, em sẽ dẫn anh xuống dưới...’
‘Vậy thì tốt
quá, xin cám ơn!’
‘Ân... anh
đi mua vé đi, chuyến xuống Bột Hải là lúc 3 giờ đấy.
‘A! Ân!’
....
Sau khi mua vé xe xong khoảng vài phút sau thì
bắt đầu lên xe xuống vịnh Bột Hải. Chuyến lần này khá đông người, Lộc Hàm và cậu
bé ‘đen’ ngồi chung với nhau, phía tuốt chót, Lộc Hàm còn giúp cậu bé ôm vài
túi đen. Khi ngồi xuống cậu mới có thời gian hỏi cậu bé đây là gì. Cậu bé nói
là một số sản phẩm ngư nghiệp vừa mua tại lễ hội ngư nghiệp ở Bắc Kinh.
‘ Cái lễ này
tôi cũng có nghe qua, hình như trường tôi cũng có người tham dự, nó chẳng phải
khai mạc từ 7h sáng sao!? ’
‘ Uhm..em đi
từ khuyu hôm qua...’
‘ Cái
gì...khuyu hôm qua? Một mình hả?’
‘ Ân, ba mẹ
là ngư dân. Em đi thay ba mẹ.’
‘ Cái gì? Có
ba mẹ nào lại để con mình một mình bơ vơ lên thành phố nguy hiểm như vậy! ’
‘ Có sao đâu
ạ, em quen rồi. Từ nhỏ em đã được ba đưa lên thành phố để mua vật liệu ngư nghiệp’
Ôi ~ một cậu bé đáng thương ~ - Lộc Hàm thầm nghĩ.
‘...’- lại
chìm vào khỏang lặng
‘ Em gì ơi,
em gọi là gì thế? ’-Lộc Hàm lên tiếng trước.
‘ Anh cứ việc
gọi em là Cua nhỏ! ’
‘ Cua nhỏ! Thật
đáng yêu, rất đúng chất nha~’
‘Hờ...’
‘Anh là Lộc
Hàm, 22 tuổi’
‘ Tên thật dễ
nghe. Anh Lộc. Em năm nay vừa 17 tuổi.’
‘À...nhìn em
có vẻ nhỏ nhắn, anh cứ tưởng em 15,16 tuổi ’
‘ Ân....’
‘Em, em sao
thế?....sao lại cuộn chặt mình thế kia?’
‘ ...’
‘ Em đói bụng
phải không? ’
‘ ....’
‘ Này cho em~’-
Lộc Hàm lấy ra một ổ bánh mì đưa cho Cua nhỏ.
‘ Ân, cám
ơn’- Cua nhỏ cầm lấy cấm cuối ăn như ma đói.
‘ ...’- Lộc
Hàm cảm thấy mình thật tốt bụng và có chút thành tựu.
‘ ...’-
Riêng Cua nhỏ vừa ăn vừa nghĩ, Lộc Hàm như người mẹ hiền của cậu / =))) /
....
Ăn xong Cua
nhỏ cùng Lộc Hàm lăn ra ngủ.
5h30 chiều
thì tới trạm xe Bột Hải.
Lộc Hàm cảm
thấy mình đã cảm nhận được hương vị của biển!
Nhưng rồi
phát hiện Cua nhỏ đã biến mất, cậu bắt đầu ngó nghiêng xung quanh kiếm Cua nhỏ.
Trong lòng thầm nghĩ chắc Cua nhỏ đã đi về nhà.
‘ Anh Lộc....anh
tìm gì thế?’- Cua nhỏ không biết từ đâu xuất hiện, còn lôi ra một cái xe đạp điện
/ =)) / (TQ cũng có xe đạp điện nha~)
‘ A, anh
đang tìm em đó cua nhỏ, anh cứ tưởng em bỏ lại anh không~/ T.T /... Ủa mà xe ai
thế? ’
Không ngờ anh Lộc lại như con nít, thật
đáng yêu!- ‘ Xe của
em, em gửi ở đây . Bây giờ anh Lộc muốn đi đâu em chở cho?’
‘ Em có thể
tìm cho anh một nhà trọ giá rẻ gần biển không?’
‘ Ân...không
cần đâu, ba mẹ và em có thuê 2 phòng trọ gần biển, em cho anh ở chung vài ngày
với em’
‘ Có được
không?’
‘Được nha ’
‘ Ôi em đúng
là một cậu bé tốt bụng và đáng thương!’
‘ Đáng
thương gì chứ? ’- Cua nhỏ vì câu nói của Lộc Hàm mà có chút bất ngờ, gương mắt
long lanh hỏi ngược lại
‘ Tuy anh
nhà nghèo nhưng gia đình ở chung một chung cư khá thoải mái, anh thì ở ký túc
xá của trường, còn gia đình em là ngư dân, lại phải sống cơ cực ở nhà trọ ’
Cua nhỏ mặt
đen lại / =.= /- ‘ Nhà em không nghèo đâu . Nhà trọ là để ba mẹ đi buôn bán hải
sản thôi, nhà chính của em ở trong thị trấn này đây. Vì em được nghỉ hè nên mới
ra đây giúp ba mẹ, bình thương em vẫn ở đây a.
‘ Vậy hả?’
‘ Anh có muốn
xem không? Hay là anh ở nhà em một hôm đi, ngày mai em liền đưa anh ra biển.’
‘ Được không?
’
‘ Được, ba mẹ
chắc đang ở nhà, không sợ anh là lừa đảo nga~’
‘Ngô...’
Thế là cuối
cùng, Lộc Hàm cũng được Cua nhỏ đèo về nhà.
Đến nhà Cua
nhỏ, Lộc Hàm muốn rớt cả mồm. Nhà của Cua nhỏ là một ngôi nhà lầu 3 tầng khá
sang trọng,nhìn vào là biết nhà giàu. Lộc Hàm lúc này thầm rơi lệ / =)) /
‘ Thì ra em
là công tử nhà giàu a ~’ / TvT /
...
Hôm đó, Lộc
Hàm được gia đình của Cua nhỏ chất chứa. Ba mẹ cua nhỏ là người rất thân thiện,chất
phác, trò chuyện rất say sưa với Lộc Hàm. Lại nói, Lộc Hàm là sinh viên, chi
tiêu chắc hẳn sẽ vất vả, cháu cứ đi theo Cua nhỏ chơi đi và ở lại với chúng ta
không cần trả tiền nhà. Lúc đó Lộc Hàm đáp ‘ Sao có thể vậy được, tuy kinh tế có
chút hạn hẹp nhưng cháu có thể chi được nha,với lại cháu là người lạ...’
Lộc Hàm chưa
kịp nói tiếp thì bị ba mẹ Cua nhỏ cắt lời: ‘ Thì cháu cứ như trông coi và làm bạn
với Cua nhỏ giúp bác, Cua nhỏ là một đứa kháhướng nội. Nó ít kết giao bạn bè,
thật may là nó chịu kết giao với cháu.
Chúng ta không sợ cháu lừa đảo gì đâu. Cua nhỏ là một đứa thông minh, với
lại nó cũng lớn rồi’
Thế là Lộc
Hàm hết đường từbchối.
.....
Ngày hôm
sau, 4h sáng.
Lộc Hàm đang
ngủ ngon lành thì bị Cua nhỏ réo dậy sớm để đi ra biển.
Lúc 2 người
khởi hành là gần 4h30. Lộc Hàm được Cua nhỏ đèo lên chiếc xe đạp điện, tềnh tềnh
tàng tàng chạy ra biển, trời lúc này vẫn còn khá tối. Lộc Hàm còn hỏi ba mẹ em đâu, Cua nhỏ đáp đã
ra biển từ sáng sớm cơ. Lộc Hàm đáp lại bằng một tiếng ‘ à’ dài...
Chiếc xe bon
bon từ thị trấn ra tới biển tầm 20 phút, vừa ra tới vịnh thì mặt trời vừa ló dạng.
“ Um....thật
tuyệt vời” – Lộc Hàm thầm rơi lệ trong lòng mà cảm thán. Đây là lần đầu tiên cậu
được ngấm mặt trời mọc, to, rõ, chân thực và đẹp đến vậy a!!!
Cua nhỏ đang
chạy thì nghe Lộc Hàm cảm thán đằng sau, liền vội tấp vào phía lề đường đẻ Lộc
Hàm ngấm bình minh. Thế là cả 2 đều yên lặng ngắm cảnh mặt trời mọc...
‘ Có phải rất
đẹp không? ’- Thật lâu sau đó,Cua nhỏ mới lên tiếng.
Lộc Hàm gật
đầu,sau đó mới cảm thán : ‘ Thật đẹp nga, đây là lần đầu tiên trong đời anh được
thấy cảnh này, phải chi điện thoại tốt hơn một chút thì có thể chụp lại cho bố
mẹ xem. / Chắc thanh niên này xài 1280 :v /
‘ Ngô...không
phải ngày nào mặt trời cũng mọc sao? Khi nào anh rãnh rỗi hoặc khắm khá hơn một
chút thì có thể mua điện tốt tốt, còn có thể mua xe chở ba mẹ anh đi ngắm mặt
trời mọc ở đây a.’
‘A....’ - Thằng nhóc này.... - Lời nói của Cua nhỏ
có chút triết lý, cũng làm cho Lộc Hàm có chút bất ngờ, liền vội quay qua định
nói gì đó, nhưng vừa quay qua lại bắt gặp gương mặt có chút ngâm đen nhưng đường
nét trên mặt của Cua nhỏ có chút tinh tế, lại mang một chút lạnh lùng. Cặp mắt của
Cua nhỏ khá sắc bén, tinh xảo lại long
lanh, làm Lộc Hàm như bị mê muội mà nhìn chầm chầm...
Thấy Lộc Hàm
cứ nhìn mình chầm chầm, Cua nhỏ thật có chút ngại, mặt liền ửng đỏ, vội vọt mặt
về phí trước, rồi hối thúc Lộc Hàm: ‘...Anh, sao cứ nhìn em miết...mau ngồi
đàng hoàng lại chúng ta cùng đến phòng trọ, sau đó còn phải dùng bữa sáng , tấm biển...rất nhiều việc cần
làm nha.’
‘Ân...’-Lộc
Hàm bất tri bất giác ngồi đáng hoàng lại.
Tiếp sau đó
chiếc xe lại tiếp tục chạy men theo bờ vịnh ra một chợ cá nằm xác biển và vịnh.
Đó là nơi làm việc của ba mẹ Cua nhỏ.
Lộc Hàm lúc
này cảm thấy có một niềm vui nho nhỏ mà không hiểu vì sao.
....
Thế là một
ngày rong chơi trôi qua. Bây giờ là 5h chiều ...sau khi dùng bữa cơm chiều sớm
cùng gia đình Cua nhỏ xong. Lộc Hàm lại được Cua nhỏ mang ra biển một lần nữa.
Lần này, Lộc Hàm lại cùng cua nhỏ, ngắm cảnh hoàng hôn xinh đẹp như trong các
cuốn tiểu thuyết diễn tả...
Gió giờ ngày
cũng bắt đầu thổi mạnh vào bờ,làm người ta có chút cảm giác mát mẻ mà cũng hơi
lành lạnh...Lộc Hàm và cua nhỏ 2 người tựa lưng nhau ngồi trên một hòn cuội, mặt
hướng về phía chân trời xa xôi ngoài biển
Lần này Lộc Hàm
lên tiếng trước: ‘Chắc hẳn đây là kỷ niệm khó quên nhất của cuộc đời anh’
‘Ân...’- cua
nhỏ định nói gì đó nhưng rồi lại chẳng nói lời nào vì cũng không biết mình nghĩ
gì nữa....Tại sao bên cạnh anh Lộc, tâm ý mình lại rối bời thế này....
‘Ngày mai
anh sẽ về lại Bắc Kinh....khi nãy anh định nói cho ba mẹ em biết, nhưng thấy họ
bận rộn quá nên thôi’- Khi nói nhưng lời này, Lộc Hàm không nhìn biển, không
nhìn nơi chân trời xa xôi nữa, cậu đang nhìn vào khuôn mặt kế bên mình.
‘Ân, em sẽ
báo lại cho bố mẹ biết.”
‘Uhm, cám ơn
em....cám ơn vì tất cả...’
‘...Anh sẽ
trở lại đây chứ? ’
‘Có thể! Nhưng
sẽ vài năm nữa...’
‘Vài năm
sao?...thật lâu....đến lúc đó anh sẽ quên em mất’
‘Hì~ không
thể nào!’
‘Với lại,
vài năm nữa, em cũng sẽ trở thành sinh viên giống anh, đến lúc đó em cũng bận rộn,
cũng không còn ở đây...’
‘Vậy sao?...’
‘Có thể nhiều
năm nữa, khi anh trở lại đây, anh sẽ đi tìm em... có được không?’
‘...Thật
lâu’-Cua nhỏ xụ mặt xuống, nói lý nhí cái gì đó....
Lộc Hàm khẽ
cười, xoa đầuu cua nhỏ...
Không gian lại
trở về im lặng, chỉ còn mỗi tiếng sống vỗ...
‘Để em đưa
anh về thị trấn...ngày mai còn mua vé xe...’
‘Được’- Lộc
Hàm định từ chối, nhưng sao đó lại đồng ý. Có phải cua nhỏ cảm thấy giống mình
không? Từ lúc 2 người gặp nhau, ở cạnh nhau có một cảm giác rất rất kỳ lạ...nó
giống cái thứ gọi là....tình cảm ?
Không được! Nếu
càng dây dưa sẽ càng khó bỏ. Chi bằng kết thúc mau lẹ - đó là quan điểm tình cảm
của Lộc Hàm.
Nhưng
mà....làm sao có thể chứ? Sao có thể nảy sinh tình cảm với một người dưng, lại
là một thằng bé có chút...xấu xí, lại nhỏ hơn mình, lại cùng giơi và trong 1 thời
gian rất ngắn....
Lộc Hàm như
người mất hồn lên xe, Cua nhỏ lại chở Lộc về thị trấn. Đến thị trấn tầm khoảng
gần 8h tối. Vừa vào tới thị trấn, Cua nhỏ hỏi anh Lộc Hàm có muốn đi dạo xung
quanh không? Lộc Hàm chỉ đáp ân một tiếng coi như đồng ý...
Cua nhỏ chở
Lộc Hàm dạo quanh thị trấn, nó chỉ đây là trường cấp 1 của em, trường cấp 2, trường
em đang học, đây là chợ, đây là này, là nọ , là kia....Lộc Hàm chỉ nhìn theo,
không lên tiếng. Tâm trạng cậu bây giờ rất hổn loạn.
Dạo một vòng
quanh, Cua nhỏ dừng xe tại 1 công viên nhỏ, liền kéo Lộc Hàm đang nửa tỉnh nửa
mê, lại ngồi trên bệ 1 đài phun nước.
Cua nhỏ hỏi:
‘Anh có gì muốn tâm sự với em không?’- cua nhỏ nhìnthẳng mặt Lộc Hàm hỏi.
‘A!..’- Câu
hỏi làm Lộc Hàm khôi phục lại ý thức, nhưng vẫn đơ người ra
Cua nhỏ vẫn
nhìn anh, ánh mắt đã dịu xuống, có chút buồn...
‘Anh vừa chia
tay bạn gái.’
‘Uhm hử? Anh
không buồn?’
‘Không buồn.
Mà sao lại biết?’
‘Vì từ lúc
anh đi theo em, anh không buồn tý nào cả’
‘Vậy à....’
‘Nhưng anh luyến
tiếc phải không?’
‘Không phải....cô
ta mắng anh, anh tức, nên mới bỏ đi xuống đây chơi vài ngày thôi’
‘Mắng nặng lắm
à?’
‘Ừ, nhắc lại
bực mình lắm.’
‘Ân....vậy tại
sao giờ anh lại rầu rĩ?’
‘Anh tiếc phải rời khỏi đây...’
‘Anh có thể
ở lại vài ngày nữa.’
‘Không cần,
anh phải về...’
‘ Ừm...sau
này em sẽ tìm anh, sau đó lại dẫn anh về đây lần nữa có được không?’
‘....’-Đến
lúc này Lộc Hàm mới chợt nhận ra, thì ra Cua nhỏ cuối cùng chỉ là 1 đứa bé chưa
lớn, không suy ngĩ nhiều, đặc biệt là chuyện
tình cảm...
‘Sao thế?
Sao lại đơ ra nữa rồi?’
‘À, được....Thật
tốt khi có được một người bạn như em...’
‘Em cũng vậy...nhưng
anh biết không, thật ra ở trường em vẫn có bạn, nhưng cảm giác lúc ở cạnh bọn
nó không như anh....’
‘Vậy
sao...anh cũng vậy...thật kỳ diệu’- Thật kỳ diệu vì anh lại thích em....
‘Lộc Hàm....
em thích anh!’
“ Thích ” trong lời của Cua nhỏ mang
theo nghĩa của con nít Lộc Hàm à! – Lộc Hàm tự thooiu miên chính mình, tim đạp mạnh thình thịch,rồi
cậu cũng đáp lại
‘Anh cũng
thích em.’- theo ý nghĩ riêng của anh
‘Ân...’-Đây
là lần đầu tiên Lộc Hàm thấy Cua nhỏ cười híp mắt, cứ như một đúa trẻ, rất đáng
yêu. Tựa chừng sao này sẽ không quên được.
....
Thế là hôm
đó kết thúc ở đó, khi Cua nhỏ đưa Lộc Hàm đi về nhà, rồi cả 2 lăng ra ngủ cho đến
sáng.
.....
Tại bến xe,
lúc Lộc Hàm đã lên xe, và vẫy tay chào cua nhỏ thông qua của sổ.
Tạm biệt cua
nhỏ....
‘Anh Lộc Hàm,
tạm biệt’
Khi chiếc xe
lăng bánh, Lộc Hàm vẫn nghe câu tạm biệt văng vẳng đâu đây. Rồi sực nhớ 1 điều...Anh
liền thò đầu ra cửa sổ mà hét: ‘Cua nhỏ, tên thật của em là gì?’- Nhưng chiếc
xe đã dần tăng tốc băng ra ngoài đường chính, Lộc Hàm đành phải thụt đầu vào, có
chút tiếc nuối. Khúc cuối, Cua nhỏ la lên gì đó nhưng anh nghe được một tiếng ‘
Ngô...’. Chắc là Cua nhỏ không kịp nghe anh hỏi nên mới đáp lại như vậy. Cũng
có khi Ngô là một chữ trong tên của cua nhỏ thì sao?
/ Người TQ
hay nói ‘ Ngô? ’ hoặc ‘Ngô...’ gần giống như Cái gì? Hoặc tỏ ý phân vân/
...
Lộc Hàm về đến
Bắc Kinh, liền vội về nhà đánh một giấc, ai dè vừa bước vào phòng ký túc xá của
mình liền bắt gặp cảnh tượng hãi hùng, lại có chút đáng sợ...
‘Tiểu....tiểu
Bạch.......!?’
Cảnh tượng
trước mắt chính là tiểu Bạch ngây thơ của anh Lộc đang cùng một tên cao nhồng hôn
nhau a!!...
Lộc Hàm sau
đó liền xùng ( cmn ) bố, lấy chổi ra định đạp cho 2 đứa này một trận nhưng lại nghi
đến thật ra đây có liên quan gì đến mình đâu...Không đúng! Tiểu Bạch ngây thơ
trong sang là em ( họ) của mình nha!!
‘Anh....anh
Lộc, bình tĩnh lại đi....sao, sao anh về sớm thế?’
‘Về sớm mới
nhìn thấy cảnh tượng này a. Cậu là ai ?’- Hỏi tên cao nhồng kia đang khép nép đứng
sau ‘ vợ’ mình
‘Đây... đây
là A Xán...à nhầm...Xán Liệt,Phác Xán Liệt, bạn thanh mai, cũng là bạn trai của
em ’
‘Anh Lộc Hàm,
xin chào anh!’-
Tên Phán Xán
Liệt to con này có chút lễ phép, lại biết
điều....nhưng
tên nghe quendễ sợ...-Lộc Hàm thầm nghĩ và mất tới 10s sau mới sực nhớ ra điều
gì rồi quát tháo lên: ‘ Cậu không phải đang hẹn hò cùng con nhỏ Liễu Bích Huệ sao!?’
‘Liễu Bích Huệ ?À, cái con nhỏ bám đuôi em ý
mà, em rõ ràng đang quen tiểu Bạch đã 2 năm rồi a~’-PhácXán Liệt biện bạch
‘Đứng vậy đó
anh Lộc...Hôm kia anh kể có nhắc đến, em đã có chút nghi hoặc, mới hỏi lại Xán Liệt
và mọi người xung quanh, ả ta là đang tơ tưởng Xán Liệt nhà em a!’-tiểu Bạch lại
cùng giải thích giùm PhácXán Liệt
‘Vậy à...được
rồi,anh mệt rồi, đi ngủ đây, tạm biệt’- Lộc hàm mới về, có chút mệt mỏi, lại gặp
phải một tình huống đáng sốc tâm lý, nên tâm tình giảm xuống trầm trọng, cần được
đi ngủ để trih thương a.
...
Sáng hôm sau
, Lộc Hầm tỉnh dậy sực nhớ, liền lôi tiểu Bạch cùng tâm sự chuyện anh gặp được
Cua nhỏ, đi chơi cùng cua nhỏ và cả chuyện anh thích Cua nhỏ. Tiểu Bạch là đứa
bé tốt, giải thích cho anh hiểu, còn kể lại lúc biết mình thích tên A Xán cũng
rất hoảng loạn, lo sợ, lại có chút ghét bản thân,nhưng những chuyện đó thật ra
rất tự nhiên...Yêu một người là chuyện rất tự nhiênvà bình thường, kể cả người
cùng giới,tieru Bạch còn giảng giải thêm cho Lộc Hàm biết kiểu anh thích cua nhỏ
là kiểu thích từ cái nhìn đầu tiên nữa cơ...Lộc Hàm nhờ có tiểu Bạch giúp đỡ nên
cuối cùng cũng được khai thông hẳn...Còn về cua nhỏ, thật ra tiểu Bạch cũng bảo
tình cảm nó dành cho anh cũng rất mập mợ, cũng không biết... ‘thích’ ở đó là ý tứ
của một đứa con nít hay ý tứ của người lớn...
Lộc Hàm lúc
đó nghĩ, chắc nhiều năm sau cũng chẳng biết được. Mọi chuyện cứ theo tự nhiên
là tốt nhất...
Thế là sau tất
cả, mọi chuyện lại trở về như cũ. Nhưng đối với Lộc Hàm, cũng là một sự khởi đầu
mới...
----
2 năm
sau...Lộc Hàm giờ là sinh viên năm cuối. Thật ra trong 2 năm nay, Lộc Hàm đã
chuyên tâm vừa học vừa làm, không còn rảnh rỗi mà yêu đương này nọ nữa. Nhưng, tiểu
Bạch nhiều lần bảo anh anh không cần tự đặt áp lực cho mình như vậy. Lộc Hàm cố
giải thích anh có áp lực gì đâu. Anh thật tình đang rất ổn mà....
(Chủ yếu là
tiểu Bạch thấy Lộc Hàm không yêu đương nữa, chắc là do Cua nhỏ,nhưng thật chất
thì anh Lộc của chúng ta...à không, của bạn kia đang thuận theo tự nhiên các
thím ạ)
Nên Lộc Hàm
liền chiều theo ý tiểu Bạch đi đâu cho khoay khỏa , sẵn tiện tìm bạn đời. Nơi Lộc
Hàm tìm đến chính là một thị trấn nhỏ nằm ở vịnh Bột Hải...
Lộc Hàm cố gắng
lắm, mới nhớ đường đến nhà cua nhỏ. Đến nơi, cậu chỉnh quần áo chỉnh tề, sau đó
bấm chuông, người bước ra là một người phụ nữ...nhưng không phải mẹ Cua nhỏ.
Sau đó, theo lời kể của người phụ nữ mới biết, nhà nay đã được bán gần 1 năm
trước....Lộc Hàm men theo con đường cũ ra biển, đón một chiếc tắc xi đến khu chợ
gần biển dò hỏi nhưng cuối cùng câu trả lời là không biết họ đã dọn đi đâu,
nghe đồn đã lên thành phố.
Lộc Hàm mang tâm trạng nặng nề trở về Bắc
Kinh.
Mọi chuyện,
trời đã sắp đặt hết cả rồi.
...
Một thời
gian sau...
Ở hoa viên
yên tĩnh của một ngôi trường tại Bắc Kinh. Hôm nay là một ngày nắng đẹp giữa
tháng 3...Có một chang trai đang ngồi cảm thụ ánh nắng dưới một cái cậy lớn,
không ai khác chính là anh Lộc Hàm của chúng ta đang phơi năng / =))/
‘A!’
Lộc Hàm cảm
thấy có ai đó vừa vấp phải chân mình thì liền mở mắt. Ừm,có 1 thăng nhóc....ưm
đẹp vl....da trắng, tóc cắt ngắn, áo sơ mi xám, vai rộng, chân dài...nói chung
soái cmn ca...và đang ụp mặt xuống đống cỏ...Tới đây Lộc Hàm hoảng hốt chạy đến
ra tay nghĩa hiệp .
‘Này, cậu
không sao chứ?’
‘A, tôi
không sao.....’
‘Thật xin lỗi,
là tôi để chân lung tung làm cậu trợt té ’- Thấy được mặt rồi, Lộc Hàm muốn chảy
cả nc miếng, thằng nhóc rất soái a~ Uhm...đôi mắt có chút quen nga...
‘Không sao...là
em không để ý ... anh Lộc sao anh lại nằm ở đây?’
‘À tôi phơi
nắng tý, cậu mang đồ lềnh kềnh vậy chắc là người mới chuyển đến?’
‘ Vâng, em
đang định đến ký túc xá nhưng không ngờ lại gặp anh trước tiên...’
‘Uhm... thật
vinh hạnh...Eh? Mà sao cậu biết tên tôi? Lại gội tôi bằng anh nghe thân mật lắm
nha?’
‘Em là Ngô
Thế Huân, anh quên em rồi sao?’
‘ Ngô Thế
Huân? Tên cậu nghe thật hay, nhưng tôi chưa nghe qua bao giờ nha’ Ngô Thế Huân, Ngô Thế Huân trong đầu lạp lại nhưng
vẫn không nhớ, nhưng lại có chút quen thuộc.
Ngô Thế Huân,
Ngô....Ngô!?-Logic của Lộc Hàm tuy hơi chậm, nhưng vừa kịp cắt lời người đối diện
định nói ra
‘Cậu...Ngô...Không
lẽ.....Cậu...cậu là....Không thể nào!??’
‘Sao lại
không thể, Lộc Hàm, em là Ngô Thế Huân! Là cua nhỏ của anh đây.Anh không nhớ em sao?...’- Lời nói
có vẻ mất mát
‘Tôi....Anh...Em
không giống lúc trước a!’
‘Đg nhiên rồi
vì tại lúc anh gặp em...em chưa có dậy
thì nga’
‘...Hờ...nhưng
cậu lúc trước không trắng như bây giờ a, trắng như mới đi tẩy vậy!’
‘Em cũng
không biết nữa, mới lên Bắc Kinh sống được hai năm nay không ngờ lại trắng ra
như vậy. Mẹ bảo khi mới sinh da rất trắng, có lẽ do em giăng nắng giúp ba mẹ
nhiều quá cho nên mới đen bớt’
‘ Oh, nhưng anh
thật sự không muốn em dậy thì nga,em bây giờ có thể áp anh được đó...’
‘Áp?...’ (áp
sắp xỉ đè :v )
‘À...à không
có gì...em dọn lên đây để đi học à?...uh...một năm trước, anh có đến Bột Hải
tìm cậu ,nhưng người ta bảo cậu dọn đi...’
‘Ân, anh thực
sự có tìm em?...Cũng thật là, em vì muốn gặp anh nên mới dọn lên đây! Lộc Hàm...em
thực cảm động, cũng thực rất nhớ anh.Cuối cùng chúng ta cũng tìm được nhau rồi’
‘Ngô...Cua
nhỏ, em thật biết giữ chữ tín a,nhưng giọng điệu của em....nghe có vẻ tình cảm
nhỉ?’ / Con nai kia, mi giả ngu hả?/
‘...Anh nói
vậy là sao? Chẳng lẽ anh không nhớ em?’
‘...Anh...anh
nhớ em chứ , tại sao không a? Anh thậm chí còn đi tìm em...~’Nói rồi vờ nư anh
em tốt 10 năm không gặp mà khoác tay lên vai Ngô Thế Huân.
‘Thật tốt, từ
giờ chúng ta có thể bên cạnh nhau mãi mãi rồi’- vừa Ngô Thế Huân dứt lại liền
ôm Lộc Hàm vào lòng, đsnh gãy hết logic ngu muội từ xưa đến giờ của Lộc Hàm...
‘Thế Huân...em
nói em thích anh, không phải là lời nói của con nít?’-Lộc Hàm bắt đầu xúc động,
lắp bắp hỏi.
‘Con nít gì
chứa? Em lúc đó đã 17 tuổi Lộc Hàm a, anh dừng nói lúc đó em nói em thích như mấy
đưa con nít?’
‘Vậy, vậy lời
đó em nói em nói em thích anh có nghĩa là...’- Lộc hàm lại lắp bắp
‘Có nghĩa là
em thích anh, em yêu anh, em muốn bên cạnh anh mãi mãi...Lộc Hàm, anh hiểu rồi
chứ?’- Giọng của Ngô Thế
Huân khá trầm thấp , lại rất nhu tình, cứ thế mà vang mãi bên tay Lộc Hàm
‘Anh...anh
hiểu rồi! Ngô Thế Huân,Cua
nhỏ, anh yêu em!’
CHÍNH VĂN HOÀN.
-----
Phiên ngoại
1:
‘Tại lúc đó
em lại nghĩ anh thích em là thật chứ?’
‘Thứ 1, Lộc
Hàm em lúc đó đã lớn, nhưng chỉ là dậy thì về ngoại hình thôi a. Thứ 2...là cảm
giác nha, rõ ràng và rất chân thực kia mà, chỉ vì anh lúc đó bối rối quá phải
không? Em lúc đó cũng có chút bất ngờ....nhưng em tin cảm giác giữa 2 chúng ta,
và cái cảm giác lúc anh gấm nhìn em...trái tim em đạp rất mạnh’
‘Thế Huân...lúc
em nói thích anh...tim cũng đạp rất nhanh a’
Phiên ngoại
2 : Giải đáp thắc mắc vs 5 câu hỏi
Nhân vật
chính: Lộc Hàm- Ngô Thế Huân aka Cua nhỏ đại nhân =))
MC: Au ( aka
LBH =) )
Au: Lời đầu
tiên cho Au xin chào và cám ơn các thím đã đọc fic của tôi * cúi đầu*
Quần chúng:
* vỗ tay*
Lộc Hàm- Ngô
Thế Huân: xin chào các bạn~
Quần chúng:
*vỗ tay- tung bông*
Au: ....* âm
thầm giơ ngón phắc*
-
Được
rồi, chúng ta sẽ vào chuyên mục giải đáp thắc mắc!
Quần chúng:
*vỗ tay, tung bông*
Au: Câu số1
- Cho hỏi lúc trước ( lúc mới gạp nhau) ai công ai thụ vậy? =))
Lộc Hàm :
tui, tui , tui =))
Au: thanh
niên ham hố =))
Ngô Thế Huân:....
Lộc Hàm: ai
biểu ban đầu cô không chia trước, giờ tui phải giành a~
Au: / ->_->
/ cậu có biết bình thường mấy đứa nào hay tự xưng hay giành mình làm công, thật
chất nó là thụ không? =))
Lộc Hàm: ...
Ngô Thế Huân:
*cười nhếch mép*
Au: Được rồi,
cái lúc mới gặp không quan trọng, quan trọng là bây giờ ai công ai thụ đây?
(câu hỏi số 2)
Ngô Thế Huân:
chỉ cần so chiều cao cũng biết ai công ai thụ rồi =))
Au: hay đó,
tự khai đi
Ngô Thế Huân:
1m82 :))
Lộc Hàm:....không khai được không
Au: No...nhưng
tôi biết chiều cao của cậu,với trên thực tế thì các fan fic đa phần cậu nằm dưới
=))
Lộc Hàm: T.
T đòe mòe
Ngô Thế Huân:
*cười nhếch mép kiểu soái ca*
Au: Ngô Thế Huân ngươi làm màu chi vậy? trong
fic của toai cậu là một cậu bé đáng yêu a ~
Ngô Thế Huân:
Đó là Huân của ngày hôm qua, với lại cô cũng kết thúc sớm, đây là toai sau này
a =))
Au: .... Tiếp
tục thứ câu thứ 3- 2 người yêu nhau từ khi nào?
Lộc Hàm:
trong fic có đấy =))
Au: đề nghị
trả lời nghiêm túc, nếu không toai sẽ bỏ xuân dược loại mạnh vào ly nước của cậu
* mặt nham*
Lộc Hàm:....đòe
mòe cô!! Tôi đương nhiên yêu Thế Huân từ lúc mới gặp nhau a!
Au: Còn cậu?
Ngô Thế Huân:
Như em ấy :)
Lộc Hàm: Ngô
Thế Huân không cho em gọi anh như vậy!! * mặt xấu hổ*
Au: Kết luận,
Logic của bé Lộc có vẻ lạc quẻ, kiến chúng ta bị lạc quẻ theo a
LH: fuck! Tôi
lạc quẻ là do cô a!
Au: / ->_<-
/ tui chỉ tạo tình tiết thôi mờ...
-
Được
rồi chúng ta qua câu hỏi số 4- Ngô Thế Huân cậu bây giờ thích được gọi Ngô Thế Huân hơn
hay Cua nhỏ hơn?
Ngô Thế Huân:
đương nhiên là Ngô Thế
Huân. Bây giờ gọi là Cua nhỏ thì có vẻ thụ quá, tôi là công mà =))
Au: Còn cậu
Lộc Hàm?
Lộc Hàm: cả
2, tôi thấy cái nào cũng dễ thương hết a~
Ngô Thế Huân:
*quay qua chụt vào mạt Lộc Hàm 1 cái*
Lộc Hàm: *cười
ne răng~*
AU: ....
Quần chúng:
bớ bà con, con au bị chảy máu mũi rồi, mau cấp cứu!!
AU:.. toai
không sao a~ * chùi mũi*
-
Chúng
ta tới câu hỏi cuối cũng luôn nhé.
Câu số 5-
Ngô Thế Huân, tôi có cảm giác cậu
là 1 con người từ tốn từ đầu dic đến cuối
ficvà cũng như hiện tại, tôi và Lộc Hàm vẫn hay chửi thề, cậu nghĩ sau về điều
này?
Ngô Thế Huân:
Thật ra tôi thấy cũng bình thương, tôi ít nói với lại toi bay giờ là soái ca nên
phải từ tốn.* cười thân thiện kiểu bông hậu*
Au- Lộc Hàm:
bom sắp nổ, cẩn thận *ôm nhau hoảng sợ*
Ngô Thế Huân:....Đờ
mờ, cô buông vợ toai ra =))
Toàn văn
hoàn.