Thứ Ba, 24 tháng 5, 2016

[ Oneshort ] Câu chuyện về chàng trai hư đốn Lộc Hàm.


CP: Ngô Thế Huân x Lộc Hàm.
Thể loại: hài, ngọt.

‘ Đúng, tôi là một chàng trai hư đốn. Nhưng đó cũng là chuyện của lúc xưa. Tôi bây giờ đã tu tâm nên cậu lo mà làm việc của cậu, cứ hỏi nhiều! ’- Người đang nói là ông chủ của quán café xx - Lộc Hàm.

‘ Haiz…em chỉ là chán nản nên muốn cùng anh trò chuyện, ai dè anh nạt em! ’- Cậu waiter (phục vụ bàn) Tiểu Bạch nằm dài trên bàn than thở đáp lại.

‘ Anh hai ơi tôi xin cậu, cho dù cậu hỏi bất kỳ câu hỏi gì tôi cũng trả lời, trừ chuyện này. Thế nào, cậu lại cứ tò mò mỗi chuyên đó! ’-Ông chủ đang dọn dẹp trong quầy mắng lại.

‘ Em chỉ muốn biết quá khứ anh hùng của anh thôi mà ~ À, mà cậu Ngô Thế Huân gì đó có biết chuyện trước đây anh từng hư đốn như thế nào không? ’-Tiểu Bạch lại hỏi tiếp.

‘ …Nếu cậu không nói cậu ấy sẽ ko biết ’-Ông chủ bình tĩnh trả lời.

‘ Vậy sao! Vậy, em sẽ nói cho cậu Ngô Thế Huân biết, sau đó cậu ấy sẽ hỏi anh. Em không tin anh không cho cậu ấy biết về bản thân mình! ’

‘ Sao có việc gì ko cho tôi biết? ’

‘….’-Lộc Hàm nghe Tiểu Bạch nói xong định quay lại mắng Thằng nhóc này logic vch  thì bắt gặp Ngô Thế Huân đã vào đây tự bao giờ và đang ngồi xuống cạnh Tiểu Bạch.

‘ A! Ngô Thế Huân anh là ma sao? ’

‘ Nếu hôm nay trời không mưa to thì tôi chắc sẽ là ma =))) ’-Người vừa ngồi xuống cạnh Tiểu Bạch là Ngô Thế Huân -người đàn ông tuấn tú, cao 1m8, mặc vest đen sang chảnh nhưng 2 bên vai đã bị nước mưa làm ướt.

‘…’-Tiểu Bạch căm nín. Sao 2 người này ăn nói giống hệt nhau như vậy chớ!

‘ Không có gì! Ngô Thế Huân, sao hôm nay cậu tan sớm thế ’

‘ Cố tình tan sớm về gặp anh. 10 tiếng không gặp anh lại nhớ muốn chết. ’- Ngô Thế Huân mặt tỉnh trả lời mà không biết ngượng.

‘… Cậu cứ đứa! ’-Đm cậu, đồ mặt dày!

‘…~…’-Tiểu Bạch cảm giác bản thân bị cho ra rìa,câu hỏi đã hỏi gần 100 lần cũng không có đáp án, giờ 2 người này lại nói những lời như vậy. Cậu ụp mặt xuống bàn, chán nản ngủ~

‘ Khì ~ Anh xấu hỏi thật dễ thương! ’-Tên kia được nước lại giễu cợt.

‘ Đm, hôm nay ông đây không đánh cậu thì sau này cậu sẽ leo lên đầu ông đây mà ngồi ! ’- Ông chủ cute hùng hổ rời khỏi quầy, hướng đến tên giễu cợt mình.

‘ Quả thật giận lên càng dễ thương ’- Cái tên sắp bị Lộc đại ca đánh vẫn cứ ung dung ngồi trên ghế, giỡn càng nhây.

‘ Cậu….’-Rời khỏi quầy Lộc Hàm bước nhanh đến Ngô Thế huân, lại bị hắn kích tướng thì nhào lên người tên 1m8 này đấm vào bụng 2 phát. Sau đó thì vẫn ung dung ngồi lên người Ngô Thế Huân – ‘ Bây giờ có xin lỗi tôi không? ’

‘ Dạ, Lộc đầu gấu em xin chịu thua, em xin lỗi ~ ’-Bị người yêu đấm cho 2 phát cũng không mạnh lắm vào bụng, Ngô Thấ Huân biết Lộc Hàm quả thực sắp tức giận, nhưng vẫn kìm chế. Hắn ngưng giỡn, ôm hông Lộc Hàm, quay về vấn đề chính - ‘ Thật ra hôm nay về sớm muốn giúp anh dọn nhà ’

‘ Ai thèm về nhà cậu chứ!....Mau buông tay ra, tôi dọn dẹp xong rồi về! ’- nghe Ngô Thế Huân nói và được hắn dịu dàng ôm, Lộc Hàm cực kỳ hài lòng, miệng phát ra lời ngạo kiều nhưng trong lòng vô cùng vui vẻ.

‘ Ai ai…dọn nhà? ’-Thành phần bị ra rìa đang lim dim thì giật mình bật dậy hỏi.

‘Hôm qua anh đã nói rồi mà. Tiểu Bạch mau dọn dẹp, chúng ta nghỉ. ’

‘ A, Ân ~ ’

….

Sau khi giúp Lộc Hàm dọn dẹp đồ ở nhà thì tên mặt dày Ngô Thế Huân lại bảo vì trời đã tối, làm biếng về nên ở lì tại nhà Lộc Hàm. Ngày hôm sau, lại tiếp tục giúp Lộc Hàm dọn đồ vào nhà mình.


‘ Ay~ mệt chết tôi, mãi bây giờ mới xong ’-Sau khi dọn dẹp xong thì Lộc Hàm té phịch xuống ghế sofa, vương tay vương chân.

‘ Uhm, mất hết cả buối sáng chủ nhật của tôi ’-Ngô Thế Huân cũng phịch xuống ghế, quay qua ôm Lộc Hàm đang quơ tay quơ chân lung tung.

‘ Hừ, tên ngu ngốc nào đã đề suất ý kiến dọn ở chung , giờ lại than thớ chứ! ’-mặc kệ bị Ngô Thế Huân ôm như keo dính, Lộc Hàm quay qua nhéo nhéo khuôn mặt của hắn.
‘ Nếu không dọn ở chung sẽ bị người khác cướp mất….oáp ~ ’

‘ Vậy sao. Cậu buồn ngủ rồi? Mau đi ngủ thôi. ’-Ánh cười hiện rõ rệt trên gương mặt của Lộc Hàm.

‘ Không ăn trưa sao? ’

‘ Cậu đói không? ’

‘ Tôi buồn ngủ… ’

‘ Tôi cũng chưa đói. Chúng ta ngủ trước đi! ’

‘ Ân ’
….

Trong phòng ngủ có 1 cái bàn, trên bàn có 1 cái thùng giấy cát-tông nhỏ được đặt trên đó Ngô Thế Huân rất tò mò.

‘ Lộc Hàm, anh chưa dọn cái thùng này! TRong đó đựng gì vậy? ’

‘ À ~ là một số vật kỉ niệm. Tôi vẫn luôn bỏ cái hộp trong tủ áo…’

‘ Vật kỉ niệm?….À,Lộc Hàm…chuyện Tiểu Bạch hay hỏi anh…’

‘ Cậu giỏi để ý thật! ’

‘ Uhm, nếu anh không muốn kể tôi cũng không ép đâu, tôi cũng sẽ không hỏi~ ’

‘ Vậy sao… ’-Lộc Hàm có chút rung động.

‘…Mà thay vào đó, tôi sẽ tìm người điều tra~~ ’-Lộc Hàm chưa kịp nói xong thì bị Ngô Thế Huân chen lời

‘ NTH!....’-Lộc Hàm bị tuột mood nghiêm trọng.

‘ Hi~ tôi chỉ đùa thôi. ’

‘ Thật ra, tôi của lúc trước quả thật rất hư đốn…’-Giọng Lộc Hàm khẽ dịu lại, cậu bước đến giường ngồi xuống.

‘…’-Lộc Hàm ,anh chịu kể cho tôi…-Ngô Thế Huân cũng ngồi theo.

‘ Ba mẹ tôi mất sớm, tôi ở với dì. Bà ấy hoàn toàn không quan tâm tôi. Tôi cũng không cần bà ấy quan tâm. Hồi  sơ học, tôi trở thành đầu gấu trong lớp.Lúc ấy chẳng ai chịu chơi với tôi, tôi muốn bọn họ chú  ý nên hay gây gỗ đánh nhau. Vào trường,chúng bạn ỷ tôi nhỏ con nên ăn hiếp, tôi đánh lại bọn chúng. Nhiều lần bị giáo viên mời dì vào, dì càng chán ghét tôi. Lên sơ trung vẫn thế, tôi vẫn đi học, nhưng bắt đầu cảm thấy chán ghét. Cuối sơ trung,tôi tìm được việc làm thêm ở 1 quán bar, tôi làm phục vụ. Có lần bị chuốc say,về nhà không biết đã làm gì gây cháy nhà bếp…’

‘Khì ~…À um, anh tiếp tục kể đi ’-Tới đây Thế Huân lại bật cười nhưng sau đó lại làm mặt tỉnh.

Thấy Ngô Thế Huân cười, Lộc Hàm cũng khẽ cười, sauđó lại kể tiếp-‘ Sau đó, quá tức giận, dì tôi đuổi tôi đi. Tôi vẫn đi học, nhưng đa phần đi làm thêm là nhiều,đặc biệt là ở bar. Tôi đã kết bạn với rất nhiều người, xấu có,t ốt cũng có. Tôi bắt đầu hút thuốc, uống rượu, thay đổi cả màu tóc. Nhớ lại khoảng thời đó thật sự rất hổ thẹn. Nhưng khoảng thời gian đó cũng rất đặc biệt, có nhiểu chuyện đáng nhớ…Mãi cho đến khi tôi 20 tuổi, dì tôi mất. Khi tham gia tang lễ của dì, dì gởi lại cho tôi 1 lá thư. Trong thư dì xin lỗi tôi, dì khuyên tôi rất nhiểu đều. Lúc đó, tôi có chút rung động .Sau đám tang,tôi đi dạo trên đường, khi bước qua 1 tấm gương,tôi nhìn vào…’ Cậu biết sau đó tôi đã làm gì không? ’ / Ngô Thế Huân lắc đầu /-‘ Tôi chạy đi nhuộm lại tóc đen! Sau đó,nghỉ việc ở bar,chuyển sang làm ở tiệm bách hóa. Tôi không học đại học. Một hôm, tôi đi ngang qua 1 quán café, mùi thơm trong đó lôi cuốn tôi. Tôi bắt đầu nghiện café thay vì rượu bia. Tôi xin làm ở tiệm đó. Chủ tiệm đó là…’

‘ Mẹ tôi…’-Ngô Thế Huân lại chen vào.

‘ Uhm….bác gái đã giúp tôi rất nhiều, cho tới tận bây giờ. Ngay cả tiệm cũng giao cho tôi chứ không giao cho cậu.’

‘ Thật ra mẹ cũng có ý định nhường cho tôi, nhưng tôi bảo không có hứng. Nếu tôi làm chủ, tôi sẽ bỏ bê nó. Tôi khuyên mẹ tôi nên nhườngcho người nào có tâm huyết với nó ‘.

‘ Tôi đoán là cậu mà! Có phải lúc đó cậu đã thích tôi rồi phải không? ’-Nói  đến đây,Lộc Hàm vô cùng vui vẻ, khẽ huých vào tay Thế Huân.

‘ Biết rồi còn hỏi! ’-Nói rồi Ngô Thế Huân đứng dậy bước đến cái thùng giấy- ‘ Bây giờ tôi  coi được không? ’

‘ Uhm… được ^^ ’

‘ Đây là…? ’-Vừa mở thùng ra, 1 tràn bụi ập đến. Chắc Lộc Hàm đã lâu không chạm đến. Cái đầu tiên Ngô Thế Huân cầm lên là 1 quyển tập.

‘Mở ra xem đi.’

Ngô Thế Huân mở ra bắt đầu xem…

‘Là những gì mẹ cậu dạy tôi. Có những 2,3 cuốn. Cậu xem cuốn màu xanh đi…’
Ngô Thế Huân làm theo.

‘ Lật trang cuối…Đó là lần cuối cùng bà giảng dạy tôi…phía cuối có dòng chữ. Là lời nhắn nhủ cuối cùng của bà.’

Trong trang tập đó có ghi: ‘ Lộc Hàm, nhớ chăm sóc,quan tâm cho Thế Huân nhé.’
‘…’-Ngô Thế Huân cảm giác có cái đó trong mắt rưng rung. Sau đó cậu ngó vào cái thùng, đáy thùng là những tấm ảnh….Tấm ảnhthứ nhất là một người phụ nữ trung niên.

‘ Là dì tôi ’-Lộc Hàm không biết bao giờ đã đứng cạnh mình.
Bức thứ 2 là ảnh 2 vợ chồng, Ngô Thế Huân đón được họ là ai. Bức thứ 3 là hình ảnh 1 gia đình, Lộc Hàm khi ấy bé xíu. Tấm thứ 4 là ảnh Lộc Hàm mặc đồng phục sơ học. Tấm thứ 5…-Ngô Thế Huân thoáng ngạc nhiên khi nhìn tấm thứ 5, cặp mắt mở to hết cỡ, làm Lộc Hàm cũng khá lung túng không biết chuyện gì – Tấm hình thứ 5 là 1 thiếu niên cười thật tươi với tóc vàng cam…

‘ Ngô Thế Huân !?...’

‘ Lộc Hàm,anh là người khi đó? ’-Lộc Hàm chưa kịp hỏi lại bị Ngô Thế Huân quay lại vịnh chặt 2 vai.

‘ Sao? ’

‘Vụ đánh ghen trong quán bar… ’

‘ ….Là cậu…cậu, cậu bé đó…’-Lộc Hàm cũng vô cùng ngạc nhiên. Đó chuyện của 8 năm về trước.

‘Ba tôi ngoại tình, sáng say chiều sỉn. Lúc đó mẹ tôi nghĩ đem tôi đến quán bar đó mong ba sẽ quay về. Ai dè ông ta lại phang chai rượu vào tôi…Cũng may lúc đó anh đở thay cho tôi. Mẹ tôi quá hoảng sợ nên đạ ôm tôi lên, còn tát cho ông ta 1 cái, rồi chở tôi về nhà. Sau đó tôi muốn tìm anh để hỏi thăm nhưng mẹ lại đưa tôi đi nước ngoài. Đến khi tôi vế tìm lại thì quán bar đó đã đóng cửa…không ngờ,thẹo trên lưng anh là do tôi làm Lộc Hàm, tôi xin lỗi’-Ngô Thế Huân kể lại sự tình, ánh mắt vô cùng  chân thành. Nói xong con ôm Lộc Hàm vào lòng.

‘ Ngốc! Là do ba cậu, với lại tôi vẫn chưa chết. Nhưng bắt  đền cậu sau này chăm sóc tôi cả đời! ~ ’

‘ Hi`…đã biết! ’

_Toàn văn hoàn_