Au's note: Đây là câu chuyện dựa trên 50% sự thật, được transub bên page Uông Tô Lang VN và được au chế biến thêm đề thành fic. Đây là một tự sự văn ngôi thứ 1 và người được Au chọn là Từ Lương là người kể.
Enjoy~
CP: Từ Lương x Uông Tô Lang.
Thể loại: Hài, ngọt.
---
CP: Từ Lương x Uông Tô Lang.
Thể loại: Hài, ngọt.
---
Thẩm Dương 2005.
Tại một khu
phố nhỏ…
Không giống như Thẩm Dương bây giờ, nhà cửa
cao tầng, xa hoa, tráng lệ, dân cư đông đúc, giao thông tấp nập. Thẩm Dương của
những năm 2005 chỉ là một thành phố nhỏ đang trên đà phát triển. Nhà cửa nhìn
vào có chút hoài niệm. Đa số nhà trong khu phố này là những ngôi nhà hai tầng
hoặc những nhà tường nhỏ, nếu không là nhà tập thể mà bây giờ gọi là chung cư...
À, Thẩm Dương của những năm này nhà không sang sát, không một bóng cây. Mỗi nhà
cách nhau cả vài mét sân vườn hoặc có nhà cách nhau vài ba cái cây bàng lớn. Khu
phố này,trong hồi ức cũng khá đông dân nhưng xe cộ lúc ấy không quá nhiều, chỉ
vài ba chiếc ô tô loại cũ hoặc đa phần là xe máy và xe đạp. Những giờ hành chính,
đi học thì chẳng có ai dạo ra đường, lâu lâu chỉ lát đát vài người nội trợ đi
mua đồ và hoàn toàn vắng bóng trẻ con.
Tôi nhớ hôm
đó vào một ngày hè nắng oi bức, nóng đến mức cả ngày chủ nhật chẳng ai dám ra
đường. Nhân lúc dì tôi đi chợ, tôi cũng lẻn ra ngoài.
Thật ra lúc
đó tôi đã 18 tuổi, vừa tốt nghiệp ra trường. Tôi lúc đó chẳng biết sẽ thi vào
trường đại học nào, ngay cả nghể nghiệp vẫn chưa quyết định. Mẹ tôi bảo không cần
phải suy nghĩ nhiều, chỉ vừa tốt nghiệp, hãy nghỉ ngơi đã. Tôi cũng ậm ừ cho
qua. Một hôm mẹ tôi bảo chú dì hai nhớ mày, bắt tàu đi qua bên Thẩm Dương mà
thăm họ đi. Tôi nghe đến đây thì vô cùng hứng khởi. Tôi không mừng vì sắp được
gặp dì chú thân yêu, tôi mừng là vì sắp được đi chơi. Tôi chưa bao giờ đến đó cả,
dì và chú tôi mới vừa chuyển đến đó 2 năm nay để làm ăn. Không ngờ sự nghiệp của
chú hai khắm khá, bèn rủ tôi qua đây chơi cho biết. Tôi liền đồng ý.
Quay về thời
điểm tôi lẻn ra ngoài, tôi vừa đến đây một ngày, dì chú bảo tôi vẫn chưa quen
đường xá, không nên chạy lung tung. Tôi cố cãi lại nhưng không được, chú hứa chủ
nhật sẽ dẫn tôi đi tham quan nhưng cuối cùng lại bận tăng ca. Dì bảo tôi cứ từ từ , với lại thời tiết oi bức
như thế nàythì đi đâu, con ra đường cũng chẳng có ma nào tiếp. Chuyện là thế đấy,
nên bây giờ tôi mới trốn đi. Tôi nhớ căn hộ nhà dì chú tôi ở là ở cuối một con
đường, con đường khá thẳng và dài, đôi lúc có vài ngã rẽ. Căn hộ này cứ như ở
cuối phố vậy…tôi ráng nhớ, hình như gần đầu phố có một sân công viên (tức công viên
loại nhỏ ý- Hãy tưởng tượng cái công viên có 3 cái ống cống trong Đô rê mon~ ).
Thế là tôi
men theo lề con đường, bắt đầu đi dạo. Khu
phố này chẳng vui gì cả - tôi thầm nghĩ. Không có tiệm quà vặt, lại không có tiệm game, thật tức chết tôi…Tôi
đằng đằng là một thanh niên đã trưởng thành thế nào chỉ biết ngồi trên xích đu
của khu sân công viên ngồi phơi nắng như mèo =))
Ừm…quả thật nóng muốn chết, nóng muốn
giết người! Tôi bực
bội định chạy về nhà ai dè vừa đứng dậy thì bắt gặp một cậu bé rất đẹp trai, nhìn
tựa như con lai ý, nói chung đẹp trai vô cùng…
Cậu bé đến gần
tôi và nói: Tôi đã từng gặp cậu?
Tôi khá bất
ngờ hỏi lại: Ở đâu?
Cậu ấy đáp: Ở
đâu gặp cậu ư, trong mộng. =))
Nghe cậu ấy
trả lời tôi cảm thấy bản thân đang tỏ ra khí thế âm u vô cùng và quẳng cho cậu ấy
một câu: Cậu cứ đùa, có phải nắng nóng quá phải không? Cậu mau trở vào nhà đi~
Cậu ấy nghe
vậy kẽ cười. Cậu ấy mặc một cái áo khoác màu đen và làm động tác banh áo ra rất
biến thái~
Tôi giật
mình hỏi: Cậu bị sản hay bị biến thái?
Cậu ấy không
đáp, sau đó lấy ra một thứ gì đó và hỏi: Muốn mua đĩa không?
- Đĩa gì? – Tôi
có chút bất ngờ, cậu ấy nhìn sáng lạng, ăn mặc cũng biết con nhà giàu thế nào lại
là một kẻ bán đĩa dạo…
-VCD, DVD đều
có.
-Ai diễn?
-Tôi diễn…
-Bạn diễn vậy
có thể xem sao.
-Tôi còn có
thể hát - Cậu ấy cứ như vậy mà nhét đĩa CD của mình vào tay tôi nói 5 đô rưỡi.
Cậu ấy lại nói tếp: Đây là album đầu tiên của tôi.
Album tên là
弗斯特
-Tại sao lại là “fú sī tè” ? - Tôi hỏi.
-Vì nó dịch
âm từ chữ First, ngụ ý lần đầu tiên.
-Tôi biết nhưng
tại sao không đặt là First?
-Tại vì tôi
không biết đánh vần.
-Ah~Ra vậy.
-Cậu có muốn
xem thừ không?
-Ân, nhưng
tôi không mang tiền theo….
-Không sao, nhưng
cậu có thể giúp tôi.
-Giúp cậu?
-Cậu cùng
tôi, nếu ngày mai trời đẹp, tôi cùng cậu đi bán đóng đĩa.
-Vậy…cũng được.
Thôi bây giờ tôi phải về rồi, nếu dì biết tôi lẻn đi sẽ mách mẹ tôi. Tôi về đây,tạm
biệt~….Tôi sẽ về nghe thử nó - nói xong hấp tấp chạy đi, à cũng không quên bảo
cậu ấy mau trở về nhà.
Cậu ấy mỉm
cười gật đầu, vẫy tay chào tôi, sau đó sực nhớ gì đó liền gào lên: 8h sáng mai
trời đẹp, tôi sẽ đợi cậu ở đây!
---
Sáng hôm sau
quả thật trời rất đẹp, tôi dậy sớm. Sau khi vệ sinh cá nhân và ăn sáng xong thì
lăn đùng ra xem tv. Sau đó sực nhớ lời hẹn liền vội vả chỉnh chu trang phục, sau
đó nài nỉ dì cho tôi ra ngoài chơi. Trước khi đi còn bị dì giáo huấn cho một chập.
….
Tôi vừa đến
đó là đúng 8h, cậu bé xinh đẹp đã ngồi trên xích đu đợi sẵn.
Nhìn thấy
tôi cậu bé cười thật tươi chào đón tôi rồi nói: Cậu đến đúng giờ thật! Tôi còn tưởng cậu không đến nữa
cơ!
Ân, nhà dì
tôi ở tận cuối phố, chạy đến đây cũng mất 10 phút. Mà dì tôi lại càu nhàu cho một
trận - Vừa đáp lại,tôi vừa lại cái xích đu kế bên ngồi xuống.
-Ân…Cậu ăn sáng
chưa? - Cậu ấy hỏi tôi.
-Ăn rồi, còn
cậu?
-Vẫn chưa…Đến
nhà tôi uống cốc nước không?
-Ừm…Được
không?
-Được!
Tôi cứ tưởng
nhà cậu ấy xa lắm, ai dè vừa bước ra khỏi sân công viên, qua lộ, bỏ một căn nhà
là tới nhà của cậu ấy. Nói một cách đơn giản là nhà cậu ấy đối diện và có xéo
chút so với sân công viên. Nhà cậu ấy có 2 tầng nhưng nhìn khá rộng và rất đẹp.Rõ
ràng ngay từ đầu đã đón được cậu ấy là con nhà giàu mà!
-Vào đi! Cậu
ngẩn người cái gì đấy?
-Oa~ Nhà cậu
đẹp thật ý!
-Ừm, cám ơn.
…
-Ba mẹ cậu
đi làm hết rồi?
-Ừm, ba tôi
là nhân viên công ty XX, mẹ tôi là giáo viên trường sơ trung gần đây.
-Oh~ Cậu ở
nhà một mình không sợ ăn trộm sao? Vờ như tôi là ăn trộm thì sao?
-Cậu cứ đùa,
tôi 16,17 tuổi rồi!
-Khì~ nhìn cậu
cứ tưởng 12,13 tuổi.
-Cậu cứ đùa!
Nhìn cậu cũng chẳng lớn hơn tôi bao nhiêu!
-Ừ, tôi 18, vừa
tốt nghiệp.
-Oh~ Anh định
học trường nào?
-Vẫn chưa biết,
có thể đại học Thanh Đảo hoặc đến nhà chú tôi ở Bắc Kinh học chẳng hạn
.
-Ah~ Thì ra
anh đến từ Thanh Đảo.
-Ừ, tôi đến
đây thăm dì và chú.
-Ừ. Anh tên
gì? Tôi vẫn chưa biết.
-Tôi tên Từ
Lương. Còn cậu?
-Tôi là Uông
Tô Lang. Rất vui được gặp anh.
-Cậu quả là một
cậu bé ngoan!
-Hừm, tôi ăn
sáng cái đã! Anh ngồi uống nước đi.
-Uhm….
…
-Anh,nghe
đĩa của tôi chưa?
-Đã
nghe…cũng khá hay, cậu biết đàn piano à?
-Uhm…
-Tôi biết
đàn ghita! Tôi cũng khá có cảm hứng với âm nhạc, lâu lâu sẽ viết được vài bài
hát ba xàm =))
-Quả nhiên cảm
tính của tôi thật tốt! Từ lúc nhìn thấy anh tôi đã biết anh là người am hiểu về
anh nhạc! Sao anh không thi thử vào trường thanh nhạc?
Tôi nghe
xong khẽ cười bảo: Tôi hát rất dở, chẳng thể lên được nốt cao,nhạc viết ra cũng
chả hay….chỉ trừ mỗi việc biết chơi ghita thì chẳng làm cái gì cho ra trò ra trống.
Nhà tôi không giàu, chỉ khá giả, với lại ba mẹ tôi không muốn tôi theo con đường
này…
-Uhm…
Bỗng dưng
không khí trở nên im ắng…
Cuối cùng, tôi
phá vỡ bầu không khí ngột ngạt này: Đã ăn xong?
-Uhm.
-Giờ chúng
ta làm gì tiếp?
-Lên phòng
tôi trước.
-Um~
…
-Oa~ phòng cậu
đúng chuẩn cậu ấm luôn~
-Hì~ không
gì…-Nói xong bắt đầu lục lội gì đó
-Ay~ Từ ban
công này có thể hình thấy rõ sân bóng!
-Um~ tôi rõ
là nhìn thấy anh từ đây.
Tôi căm
nín…,sau đó lại nói tiếp: Cậu làm gì thế?
-Đang gom
đóng CD này vào thùng đi bán.
-Uhm, tôi
giúp cậu,…trông cũng khá ít. Cậu định bán ở đâu?
-Công viên
giải trí Thẩm Dương…Anh vẫn chưa trả tiền cho tôi….
Nói tới đây tôi
lại xanh cả mặt: Tôi….
-Lại quen
mang tiền….?
-Không phải
không mang….
-Là mang
không đủ?
-Ừ =))
-Tôi cho cậu
thiếu, ghi nợ vào đây. Nói xong lôi ở đâu ra 1 cuốn sổ ghi vào: Từ Lương (Thanh
Đảo) - 18t – thiếu Uông Tô Lang 5 đô rưỡi.
Tôi lại xanh
cả mặt,hỏi ngu: Có cần kí vào không?
-Uông Tô Lang
nghe xong , nhướng mày tỏ vẻ đương nhiên, còn đưa cho tôi cả cây bút. Tôi đành
phải rung rãy kí vào =)))
…
Cậu ấy dẫn
tôi ra một công viên giải trí lớn. Sau đó bàn rằng: Tôi tuy là người bán nhưng
tôi lại rất ngại khi gặp người lạ, nên chuyện buôn bán, nói chuyện vs khách là
nhờ vào anh. Có được không?
-….Ừ, cũng được.
Ở nhà tôi hay phụ mẹ bán hàng!
Thế là chúng
tôi đi bán dạo vòng quanh khu giải trí, vừa đi vừa hát để pr cho đĩa cả buồi
trưa. Vì số lượng đĩa ít nên cũng nhanh bán hết. Có nhiều người cũng khen,bảo
giọng cậu ấy trầm ấm ngọt ngào,lời nhạc cũng khá trữ tình và một điều nữa là cậu
bé này rất đẹp trai.
Sau đó chúng
tôi cùng vui vẻ đi về, trên đường đi về Uông Tô Lang cảm ơn tôi rối rít,còn nói
nếu không có tôi phụ giúp thì cậu ấy không biết bao giờ mới bán hết.
Tôi trong
lòng đắc ý vô cùng sau đó bỗng giật mình hỏi: Cậu không có bạn sao? Sao không
nhờ bạn cậu giúp?
-Cũng
có…nhưng tôi không có bạn thân…Tôi luôn ở nhà,thời gian rảnh rỗi toàn luyện
hát,luyện đàn hoặc viết nhạc.
-Um. Chắc ba
mẹ cậu ủng hộ cậu lắm phải không?
-Không hẳn….Ba
mẹ tôi không cấm đoán, nhưng họ khá lo lắng cho tôi. Họ cứ nghĩ tôi bị tự kỉ vậy!
Họ bảo tôi ít tiếp xúc với bên ngoài, không tự tin trước người khác. Với lại nhà
tôi có giàu, nhưng ba mẹ tôi bảo tôi nên tự lập. Nếu muốn thành ca sĩ phải tự lực
đứng lên. Dĩa CD này coi như sự nghiệp đầu tay của tôi, sau ngày tôi sẽ đi học
thanh nhạc và xin vào 1 công ty âm nhạc, tôi muốn đếnBắc kinh lập nghiệp. Tôi
cũng có nhà người thân ở đó!
-Ân, cậu rõ
là có chí hướng, cố lên nhé!
-Cám ơn
anh…anh cứ như ân nhân trời ban cho tôi ý! Anh chính là người đầu tiên mua đĩa,
là người đầu tiên ân cần giúp đỡ tôi, là người lạ đầu tiên tôi luôn cảm thấy
thân thiết!
Khì~ không
có gì,cậu cứ tâng bốc tôi~
-Này 2 cậu! -
2 người đang trên đường đi về nhà vui vẻ trò chuyện thì bỗng dưng có 1 người
đàn ông chặn lại, cả 2 chúng tôi đều rất ngạc nhiên…
-Tôi muốn mời
2 cậu đến tham dự festival với tư cách 1 ca sĩ trẻ được không? - Người đàn ông
mặc vest tỏ vẻ lịch sự thấy họ ngạc nhiên thì vô thẳng vấn đề.
-Oa~ biết vậy
tôi đã mang đàn theo! Tôi tuy không hát hay nhưng có thể đàn!! Thật là tiếc ~ -
Tôi nghe thế thì vô cùng tiếc nuối. Với lại cậu biết, người đàn ông đó mời là tiểu
Lang!
-Không sao~
Cậu có thể làm trợ lý cho cậu ấy!
-Uhm sao
cũng được~…À, tiểu Lang! cậu có đông ý không?- Vì quá mải mê nói mà quên mất nhân
vật chính đang đứng trơ ra.
-Tôi…
-Đây là cơ hội
của cậu!
-…Tôi phải
suy nghĩ lại…
-Được, tôi chờ
cậu, dù gì buổi fes diễn ra tận ngày xx, cách nay 3 ngày, cậu cứ từ từ suy nghĩ
và nhớ báo cho tôi trước 12h! Đây là danh thiếp của tôi. Trên sns của tôi có
thông tin của buổi fes, cậu cứ xem, không phải lừa gạt gì đâu. Đây là fes cộng
đồng, dành cho các thanh niên có tài năng muốn thể hiện khả năng của bản thân thôi.
-Vâng, tôi xin
nhận. Cám ơn anh~
-Được, tôi
còn việc đi trước đây, tạm biệt!
-Vâng tạm biệt!
-Tạm biệt
anh!
Nói xong người
đàn ông chạy đi mất. Tiểu Lang và tôi lại tiếp tục về nhà.
-Thật ra khi
nãy tôi có thấy tờ rơi về buỗi lễ - tôi lên tiếng.
- Ân, vậy
sao…tôi vẫn cần suy nghĩ laị….Tôi sợ đứng trước nhiều người….Nếu anh giúp tôi….
-Cậu phải tự
đứng lên sân khẩu chứ! Đây là cơ hội của cậu. Nếu không có tôi thì cậu sẽ từ bỏ
sao!
-Tôi…tôi có
hơi lỡ lời…xin,xin lỗi cậu - Thấy tiểu Lang ngạc nhiên rồi xụ mặt xuống, tôi biết
mình đã lỡ lời,rối rít xin lỗi.
-Không sao…
Tôi biết anh lớn tiếng là vì muốn
tốt cho tôi. Tôi sẽ đánh cược 1 lần!
-Đúng! Phải
như vậy chớ, nam nhi đại trượng phu, chẳng có gì là không làm được!
-Khì, anh thật
là….A, 12 giờ rồi! Tôi phải về nhà lẹ!
-Cái gì!! 12h…thôi
chết tôi rồi….Tôi cũng phải về!
Thế là trong
khu phố yên tĩnh của buổi trưa hè, có 2 thanh niên la cà về trễ làm ôm xòm cả
khu phố~
…
Cả buổi chiều
hôm đó tôi bị dì cấm túc ở nhà, trong lòng khó chịu muốn chết! Tôi muốn qua nhà
tiểu Lang a~
…
Sáng hôm sau
vừa tỉnh dậy, đi ăn sáng thì dì bảo có người kiếm. Tôi vô cùng tò mò…mới vừa ngồi
uống ăn thì tiểu Lang lại bước vào tỏ vẻ thân thiện chào tôi, tôi muốn phun hết
ra …
-Cậu đến đây
làm gì ?
- Không ngờ
tiểu Lương lại có bạn ở đây nga~ Nào tiểu Lang con ăn sáng chưa? Ngồi xuống đây
cùng ăn với tiểu Lương đi~
-Vâng, làm
phiền dì quá!
-Không có
gì~
Nguyên cuộc
trò chuyện đó làm tôi tró cả mắt…
-Cậu bảo rất
ngại khi đứng trước người lạ….
-Ba tôi quen
với chú của cậu…Nói cách khác, ba tôi là sếp của chú cậu cho nên tôi điều quen
với dì và chúcủa cậu. Chúng ta coi như chỗ quen biết!
-Ah~ Thật bất
ngờ ~ Cậu đến tìm tôi sớm vậy có chi không?
-Chuyện biểu
diễn….
-À, được đượcc
ok!
-Biểu diễn
gì thế? - tôi và tiểu Lang đang trò chuyện thì dì tôi bỗng xen vào.
-À. Dạ là có
1 người mời tiểu Lang biểu diễn ở 1 lễ hội sắp tới!
-Oh~ hôm qua
đi chợ dì có nghe….Thế thì tốt quá rồi~ Tiểu Lang hát rất
hay ý!
-Vâng, cám
ơn dì~
-Tiểu Lương
cũng biết đàn…
-Cháu quên
mang đàn rồi TvT~
-Hờ,c háu có
thể theo tiểng Lang mà~
-Vâng~
-Mà….không
phải hôm đó cháu về sau?
-Cái gì? Ngày
xx ý ạ?
- Ừ, có tờ
rơi này
[ Young Festival.
Lễ hội âm nhạc
dành cho các tài năng trẻ.
Ngày xx
tháng yy năm 2005, vào lúc 8 a.m ]
-Huhu không
phải chứ…
-Nếu…không được
thì thôi….-Tiểu Lang nghe vậy có vẻ không vui, ủ rũ nói.
-Không sao~
Tôi có thể bắt chuyến muộn một chút - Thấy tiểu Lang không vui, tôi chỉ biết tươi
cười an ủi cậu ấy. Nói xong còn không quên vò đầu cậu ấy~
Ngay lúc đó,
chẳng hiểu sao một trong 2 người lại có 1 người nhịp tim lại bị lệch một chút…
-Cám…cám ơn
anh….
---
Những ngày
sau đó, tôi đều luôn giúp tiểu Lang tập hát, luyện thanh, tập cách biễu diễn
trên sân khấu, còn lựa đồ chocậu ấy. Sau đó tôi còn phát hiện, tiểu Lang còn mắc
phải chứng hay quên lời bài hát. Điều này khiến tôi đau đầu hết sức! Nhưng sau
đó thì đã khá hơn được…..
// Uông Tô
Lang nhớ Từ Lương có nói: Lần đầu tiên cậu lên sân khấu rất căng thẳng, tôi sẽ dạy
cho cậu một cách, khi lên sân khấu đừng xem người ở dưới là người mà biến thành
bắp cải bự. Cậu ấy nói nhìn bắp cải thì cũng biến thành bắp cải~
Thật sự rất có
lý a~- Uông Tô Lang nói. //
Hôm biểu diễn
, tôi cũng vẫn luôn lập lại câu nói ấy : Khi lên sân khấu đừng xem người ở dưới
là người mà biến thành bắp cải bự. Nhìn bắp cải thì cũng biến thành bắp cải~ - rồi
còn bảo cậu ấy nếu quên lời thì hãy nhin xuống dưới vì tôi sẽ đứng đó nhắc cho
cậu.
Lần đó tiểu
Lang hoàn toàn nghe lời tôi….nhưng cậu ấy chả thèm cảm ơn gì cả. Nhưng tôi biết,
cậu ấy ngại, với lại chúng tôi đã là bạn thì không cần khách sáo hay so đo điều
gì!
Màn trình diễn
hoàn tất, cậu ấy được mọi người vỗ tay nhiệt liệt, tôi cũng vui cho cậu ấy, lại
thấy có chút thành tựu =))
Sau đó, tôi
chia tay cậu ấy, đúng lúc đó chú tôi vừa chạy xe đến. Có điều tôi không ngờ rằng
cậu ấy đòi đi theo tiễn tôi, tôi cũng đồng ý.
Trên xe, chẳng
ai nói ai gì cả. Nhưng tôi thì không, tôi hết lời dặn cậu ấy chẳng hạn: Cậu làm
tốt thế này, sau này sẽ có nhiều người mời cậu đi hát nhưng nhớ bảo đảm an toàn
và sức khỏe nhé. Hãy nhớ lời tôi nói đừng sợ sệt hay ngại ngùng gì cả!
Lúc đó chỉ
nghe cậu ấy đáp ‘ Ân ’ 1 tiếng. Tôi vẫn luôn nhìn cậu ấy….
( nên nghe bài này )
Tới sân ga, chú
tôi đi mua vé cho tôi, dì tôi thì dặn dò 1 chút rồi nhờ tôi gửi lời hỏi thăm ba
mẹ. Lúc đó tôi cười nói: Dì cứ thật là! Làm như con ở 1 nước khác vậy! Dì có thể
gọi điện mà~
-Được được
ta già rồi.
-Dì, dì giúp
con mua nước được không? 2 lon coca ạ.
-Được…
Người nãy giờ
im lặng, thẩn thờ nhìn đoàn người tấp nạp cuối cùng cũng bừng tỉnh: Uhm…cám ơn
cậu… vì tất cả…cậu đúng là bạn tốt mà trời đã an bài cho tôi…
-Khà khà, cậu
cứ hệt ông cụ non! Đã là bạn bè còn cám ơn cái gì! - nói xong còn choàng tay
lên vai cậu ấy.
-Năm sau sẽ
quay lại chứ….?
-Không chắc.
Năm sau tôi bận học Đại Học…nhưng cậu yên tâm, tôi sẽ tranh thủ!
-Đây là nick
QQ và số điện thoại của tôi.
-Được, khi về
đến nhà sẽ liền lưu vào! Chúng ta sẽ cùng nhau trò chuyện, tôi còn muốn nghe cậu
hát!
-Được, tôi
cũng muốn nghe cậu đàn!
-A tàu tới rồi….
-Nước của
các con đây!
-Cám ơn dì~
-Cám ơn dì.
-Vé con đây!
-Ân,cám ơn chú.
-Tạm biệt dì
chú…
-Tạm biệt, tiểu
Lang!
Nói xong định
bay cái vèo lên tàu, bỗng dưng lại nhớ điều gì đó quay lại móc trong túi ra 5
đô rưỡi nhét vào tay tiểu Lang. Sau đó lại bay vèo lên tàu.
Lên tàu liền
chọn 1 chỗ gần cửa sổ nhếch miệng cười te tét còn vẫy tay chào tạm biệt….
---
Sau khi về
nhà, cậu ấy còn dùng nick QQ Tô âm duy mĩ ái Lang bất hối nhắn với tôi:
-Từ Lương
anh là người yêu đời này kiếp này của tôi, chết không quên được, chúng ta không
rời.
- … Từ Lương
tôi sùng bái anh~
...
Những thời
gian sau đó, ai làm việc nấy, mọi chuyện lại trở về quỷ đạo cũ. Nhưng hằng đêm
tôi vẫn thường hay lên QQ trò chuyện với cậu bạn nhỏ.
Được vài tháng
sau tôi thi đậu vào trường đại học Thanh đảo Khoa học và công nghệ. Còn tiểu
Lang sau khi tốt nghiệp thì tiếp tục sự nghiệp ca hát, theo học trường Đại học
âm nhạc Thẩm Dương. Mỗi dịp hè rảnh, tôi cũng hay kiếm cớ đi thăm dì và chú 2, đến
Thẩm Dương thăm tiểu Lang. Thế là tình bạn của chúng tôi kéo dài theo năm tháng đến tận bây giờ vẫn không hao
mòn…
Năm 2009, tôi
bắt đầu viết nhạc, tôi còn có thể hát. Bắt đầu hoạt động nghệ thuật online, quá
trình đó tiểu Lang đều giúp tôi không ít.
Năm 2010, Tiểu
Lang cũng bắt đầu âm nhạc. Cậu ấy được một công ty lớn ở Bắc Kinh làm đại diện.Cậu
ấy chuyển sang Bắc Kinh làm việc. Không lâu sau, tôi cũng chuyển lên Bắc Kinh.
Tôi và cậu ấy bắt đầu hoạt động nghệ thuật chung.
2014, tôi
cùng cậu ấy thành lập một công ty mang tên << con voi >>. Hôm khai
trương, tiểu Lang uống rất nhiều. Tiểu Lang bảo rất vui, ói rồi uống, uống rồi
lại ói…
Tiểu Lang
không uống được nhiều rượu nhưng hôm đó vì quá vui, kính rượu từng người trong
công ty, nói tôi uống say cũng không sao, tôi muốn cảm ơn những người giúp đỡ
tôi, kính rượu, mời rượu…
Khi đến ba của
cậu ấy thì giọng không nói ra được, tôi quen biết cậu ấy bảy năm, tôi chỉ thấy
cậu ấy khóc một lần, chính là lần đó.
Cậu ấy còn
có nói:
- Từ Lương bất
luận thế nào cám ơn anh đã đồng ý đến, đồng ý cùng tôi lần đầu tiên lên sân khấu,
cùng chia sẻ lo lắng…
Cứ thế, thật
nhiều năm sau chúng tôi vẫn cứ là bạn thân,còn kiêm luôn đồng nghiệp, anh em,
trai, có người còn bảo chúng tôi là bạn nối khố. Ngay cả khi tiểu Lang và tôi nổi
tiếng, vẫn có nhiều bài báo thường đề cập đến tình bạn của chúng tôi.
...
Nhưng có lẽ
mọi người lẫn cậu ấy vẫn không biết….tình cảm của tôi dành cho tiểu Lang ,theo
năm tháng lại đông đầy thêm 1 chút….Hiện tại, tôi cũng chẳng muốn lấy vợ, tôi
muốn ở cạnh tiểu Lang bây giờ và mãi mãi
về sau…Mặc kệ mọi người có biết hay không ….Tình cảm này…tôi vẫn muốn nó có
chút âm thầm, tự nhiên….
Uhm…quả thật…giống
như viết tình ca vậy. =))
---
Một ngày của
những năm về sau….Tại nhà của Uông Tô Lang
(Thằng mặt dày
có nhà không ở mà hay qua nhà người ta ăn nhờ ở đậu!
Thật giờ mị
vẫn chưa điều tra được 2 đứa ở nhà riêng hay chung mà bảo nhà đẹp lắm,ở ngoại
thành,bla bla bla…)
-Từ
Lương….anh có muốn lấy vợ không?
-Lấy vợ? Hm….vẫn
chưa, mà sao cậu hỏi vậy? Có phải cậu chê tôi già không?
-Tên khốn,
anh cút khỏi đùi tôi!
-Tôi chỉ muốn
làm gối xíu thôi mà~
-Hừm…Thật sự
vẫn trì hoãn lấy vợ sao?
-Ừm….
-Thật tốt
quá…-Có người kẽ nói
.
-Sao tốt?-
nhưng tôi vẫn nghe được.
-Anh có thể ở
bên cạnh tôi, giúp đỡ tôi thêm được nhiều năm nữa.
-Có vợ vẫn
làm chung được mà.
-Bây giờ xã
hội rất phóng khoáng…mấy chuyện đồng tính luyến ái rất phổ biến…Fan của chúng
ta hay…
-Cậu sợ vợ
tôi ghen?....Có tật giật mình=))
-Tên khốn, cút
ngay cho tôi~
-Khè khè, được
rồi không đùa nữa…Tôi hứa sẽ bên cạnh cậu mà, suốt đời này không xa rơi cậu,
cũng không thèm lấy vợ~
-Lại lên
cơn….tôi phải tránh xa anh….nhưng mà….hứa thì phải làm được đó!
-… - Lúc này
trong lòng ai đó như nở hoa vậy….
-Um…nhưng cậu
vẫn không muốn lấy vợ sao?
-Không thích
=)))
-Vậy cậu lấy
chồng đi! Lấy tôi nè, tôi sẽ luôn thương yêu chê chở cho cậu. (Lại nói hươu nói
vươn)
-Biến thái,
anh vẫn nên làm ba tôi thì hơn =))
…
---
.Ngoại truyện.
…
-Thật sự tôi
vẫn còn tiếc 5 đô rười khi ấy tiểu Lang a~
-Muốn tôi trả
sao? Nằm mơ đi =))
…
Có 1 lần
trên sân khấu LongZhuLive, tôi có nhắn nhủvới đồng bào kiu tiểu Lang nhớ trả
anh 5 đô rười khi ấy…
Nhưng mà 5
đô rưỡi năm đó…mãi về sau, tôi không dám chắc tiểu Lang có trả lại cho tôi hay không…Ay, đành phải đeo bám cậu ấy suốt
đời vậy~
.Lại thêm một
ngoại truyện nữa.
Trong một
quyển truyện ngắn của Từ lương phát hành năm 2016 có ghi:
" Tôi
yêu bạn, bạn cần mất nhiều năm cũng không vấn đề gì. Tôi muốn được ở cạnh bạn,
qua những năm 60, luôn luôn cạnh nhau bước đến tuổi râu bạc. " - <<
Hãy đề lại lời nhắn sau tiếng bíp – Từ Lương>>
__Toàn văn
hoàn__